Từ trong tủ bát, bà lấy ra nửa chén thịt, cũng không có căn dặn phân phó hai đứa con dâu, mà là tự mình lấy một cái nồi nhỏ, bảo Trương Thúy Thúy nhóm lửa thêm một cái bếp lò, rồi đem nửa chén thịt đổ vào nồi, tự mình hâm nóng. Người nghèo, người giàu. Ngày xửa ngày xưa, khi Chúa còn sống chung với con người ở dưới trần gian. Một hôm, Người chưa về tới nhà thì trời đã sập tối. Trong lúc mệt mỏi, Người đứng trước hai căn nhà đối diện nhau, một căn thì to và đẹp, còn căn kia nhỏ bé Gió phả từng cơn mang theo chút khí lạnh se se buổi sớm cũng đủ nhắc nhở thằng Nhẫn kéo lại cổ áo mặc dù trước khi ra khỏi nhà má nó đã giúp nó cài cúc cẩn thận. Tít trên cao, mấy cái bóng đèn đường trố con mắt thô lố nhìn xuống cái bóng dáng quen Con nhà nghèo Phần 16 Một lúc sau thì đã tôi khẽ ngẩng lên mỉm cười mà bảo chị: - Sao đã sướng chưa. Em mút thật mạnh rồi đấy nhé. Chị nhìn kia kìa, cái lồn của chị cũng đỏ ửng hết lên rồi đấy. - Nhưng công nhận là sướng không thể nào chịu nổi được em ạ. Thích ơi là thích luôn. Tê hết cả người luôn. Thế bây giờ cho chị mút con cặc của em nhé. Con ngựa hoang trong lòng đang phóng lên trời bỗng té xuống đất một rầm, tuy Tần Chung đang mỉm cười, nhưng nụ cười kia lại không có một chút độ ấm. "Sao Sao thế?" Lý Hầu La bỗng cảm thấy, lúc này đây, Tần Chung có chút đáng sợ. Nàng không nhịn được mà nuốt nuốt nước miếng. Truyện Đích Nữ Nhà Nghèo - Chương 12 với tiêu đề 'Nữ quan' Hiện menu doc truyen. Danh sách . Truyện mới cập nhật; Truyện Hot; Truyện Full; Lý Kê bị bệnh, chỉ có Giang Cảnh Nghiên, Thuận Xương và thái y biết, đây là dặn dò của Lý Kê. Hiện tại thời cuộc căng thẳng GLeT. Nợ Đời Văn Học điểm Cô Hai Phục mồ côi cha mẹ từ nhỏ, cô được gia đình thầy giáo Hiền đem về nuôi làm phước. Năm Hai Phục lên 16, bỗng nhiên có gia đình người chú muốn đem cô cháu về thành phố cho ăn học. Mừng Lưu tủ sách Cay Đắng Mùi Đời Văn Học điểm Cay đắng mùi đời xoay quanh cuộc đời đầy gian truân của thằng bé Được. Nhằm thực hiện âm mưu chiếm đoạt đạt tài sản, Phan Đức Lợi đã bắt cóc con của anh mình là ông Hội đồng Nhàn đêm Lưu tủ sách Tỉnh Mộng Văn Học điểm Tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh bao quát những mảng hiện thực, những nét văn hóa đặc trưng của Nam bộ vào những thập niên đầu thế kỷ XX. Đó là sự tha hóa của con người trong sự lớn lẻn Lưu tủ sách Con Nhà Giàu Ngôn Tình điểm Nội Dung Truyện Con Nhà GiàuChúc các bạn đọc truyện vui vẻ!!!Hãy LIKE để ủng hộ các bạn nhé ... Lưu tủ sách Con nhà nghèo là tác phẩm nổi tiếng của Hồ Biểu Chánh. Nó đã được dựng thành tuồng cải lương, kịch và mồ côi, ở với anh và chị dâu trong xóm ập Ông Canh. Vì có chút nhan sắc nên bị cậu Hai Nghĩa, là con bà Cai Hiếu, chủ điền giàu có lớn, ép uổng đến có thai rồi bỏ. Thị Tố tìm gặp cậu Hai Nghĩa để hỏi cho ra lẽ và tìm cách lấy tiền để chữa bịnh cho Lựu, nhưng không xong. Trên đường về Thị Tố gặp mợ Hai Nghĩa nên kể chuyện cậu Hai có con với em chồng mình. Bà Cai Hiếu sợ mang tiếng cho gia đình nên đuổi gia đình anh của Lựu là Cai Tuần Bưởi phải trả ruộng và không cho cất nhà trong đất của bà. Cai Tuần Bưởi túng thế phải về ở với em vợ.***Con nhà nghèo là tiểu thuyết của Hồ Biểu Chánh xuất bản năm 1930, được xây dựng với hai tuyến nhân vật là giới điền chủ quyền thế và giới tá điền bị trị, trong một xã hội thuở giao thời giữa phong kiến và Tây Tư Lựu con nhà tá điền, bố mẹ mất sớm, có hai người anh là cai tuần Bưởi và Ba Cam. Cai tuần Bưởi là tá điền của bà Cai Hiếu và vợ chồng cậu Hai Nghĩa, còn Ba Cam làm tài xế xe hơi cho một ông thầy kiện ở Sài mẹ mất đi, Tư Lựu ở chung với cai tuần Bưởi. Năm 17 tuổi, cô trổ mã, đẹp gái và rất có duyên. Nhân lúc cai tuần Bưởi đi làm ăn xa, ông Hai Nghĩa con bà cai Hiếu hám sắc đã hãm hiếp cô. Vì đã có vợ con nên khi biết Tư Lựu có thai, Hai Nghĩa đã bỏ rơi cô. Tư Lựu sinh con, đặt tên là thằng Hai Nghĩa và bà cai Hiếu đều không nhận máu mủ. Sợ mang tiếng xấu trong vùng nên họ tước hết ruộng mà cai tuần Bưởi đang thuê, trục xuất cả gia đình anh ra khỏi vùng đất của bà cai Lựu sau đó được anh Cu, một nông dân chất phác thương số phận hẩm hiu nên cưới làm vợ và nhận làm cha đứa trẻ.***Xóm Đập Ông Canh nằm dựa bên Gò Công qua Mỹ Tho, ngang qua ngã ba tẻ vô Ụ Giữa, bây giờ nhà chen rất đông đảo, cây đua mọc sum suê. Cái nhà việc cũ sùm sụp của làng hồi trước đã đổ bao giờ mà cất lại một toà nhà mới, nền cao khoảng khoát, nóc phơi đỏ lòm. Vài cái nhà lá tum hùm, cửa xịt xạc, vách tả tơi, hồi trước ở rải rác chung quanh đó cũng điêu tàn bao giờ mà nhường chỗ lại cho hơn chục cái nhà khác, tuy cũng lợp bằng lá dừa, song cột kê táng, vách đóng be, coi rất đẹp đẽ thơ cũ đổi mới, nhà ít thêm đông, nhưng mà mấy chuyện nào trong xóm từ xưa đến nay thì mấy ông già cũng còn nhớ hết. Có khi ăn đám giỗ, người ta thử hỏi ông Tám Tiền, ông câu Hữu vậy chớ nhà việc mới cất hồi nào, ông thôn Tà mất bao giờ, chú chệt Chà về đó mấy năm rồi, thì hai ông trả lời liền, không do dự mà cũng không sai lầm. Có một chuyện hai ổng không chịu nói, là chuyện Cai tuần lần nọ, người trong xóm, nhân trăng rầm tháng giêng tỏ rạng, tựu lại sân ông câu Hữu coi đạp lúa. Mỗi người đều nhắc chuyện xưa lại nghe chơi. Có người hỏi tại sao Cai tuần Bưởi lại bán nhà mà đi, thì ông câu Hữu nhíu mặt, chau mày, nín thinh một hồi lâu rồi nói rằng “Các chú đừng có hỏi. Việc đó nói ra chắc sinh xào xáo trong xóm. Các chú không muốn ở yên chỗ này hay sao, nên hỏi tới chuyện Cai tuần Bưởi?”.Ai nấy nghe nói như vậy thì sợ, nên ngó nhau rồi nói lãng sang chuyện khác, mà từ đó về sau cũng hết dám hỏi tới chuyện Cai Tuần Bưởi chuyện Cai tuần Bưởi thì phải bị nạn gì mà người ta sợ đến thế?Mình không phải ở xóm Đập Ông Canh mà sợ. Vậy để mình thuật Cai tuần Bưởi cho mỗi người nghe một chừng hai mươi mấy năm trước, trong xóm Đập Ông Canh, ở phía sau nhà việc, có một cái nhà ba căn, cột bằng cây bần, nóc lợp lá xẻ, cửa cặp lá chầm, vách gài bằng tre, trước sân một bên vắt một đống rơm, một bên trồng một cây me, sau kè chuối lá xiêm xơ rơ mấy bụi, mía sanh diệu lố xố mấy dòng. Cái nhà đó là nhà Cai tuần tuần Bưởi sinh trưởng ở xóm nầy, từ hồi cha cho đến bây giờ cũng ở trên đất này là đất của ông Cai Hiếu. Ông ta là con của ông trùm Lại, cha mẹ khuất hết, anh em chỉ có ba người mà thôi. Anh ta là lớn, năm nay đã được ba mươi hai tuổi rồi, có vợ là Thị Tố, gốc ở trên làng Bình Phú Tây. Thằng em kế đó tên Cam, năm nay được hai mươi lăm tuổi, hồi trước nó ở đợ đánh xe ngựa cho Hai Thu ở trong Ụ Giữa, ngựa sanh chứng lật xe gãy bánh, chủ đánh chửi nó nên nó giận, bỏ trốn đi mất mấy năm nay, không lai vãng về Đập Ông Canh, mà cũng không ai gặp nó nơi nào hết. Còn đứa em út là gái, tên nó là Lựu, năm nay nó mới được mười tám tuổi, tuy con nhà nghèo ăn mặc lam lũ, song nết na đằm thắm, đi đứng dịu dàng, ăn nói có duyên, mặt mày sáng sủa, nó ở với anh nó thuở tuần Bưởi làm bạn với Thị Tố đã tám năm rồi, sinh được năm đứa con, ba trai hai gái. Thuở nay anh ta mướn hai dây ruộng của bà Cai Hiếu mà làm, mỗi năm phải đong lúa mướn ba trăm giạ, năm nào lúa trúng thì té ra chừng một trăm giạ đủ nuôi vợ nuôi con và em, năm nào lúa thất, đong lúa ruộng rồi không còn dư hột nào, thì phải lo làm mướn đặng lấy tiền độ mới rồi, lúa cấy xong, lúa vừa mới bén, kế bị trời hạn, nắng cháy đọt, nước nóng gốc, lúa nở không được. Cai Tuần Bưởi đi thăm ruộng về, mặt mày buồn hiu, ngồi khoanh tay thở dài mà than rằng “Trời muốn giết con nhà nghèo”. Chẳng hiểu trời sợ con nhà nghèo chết, hay là sợ chủ điền góp lúa không đặng, mà Cai tuần Bưởi than như vậy. Rồi cách vài bữa trời mưa một đám thật lớn trong cánh đồng Đập Ông Canh. Lúa nhờ mưa mát mẻ nên đâm đọt bén lại, nhưng vì bị hạn đã mất sức rồi, bởi vậy chừng trổ bông vắn vắn mà hột lại thưa thớt nữa. Thương cho Cai tuần Bưởi khi đến gặt, thì số lúa bó coi không thất bao nhiêu mà đến chừng đạp rồi, lường lúa hột thì chỉ có ba trăm hai chục giạ. Số lúa ruộng mướn của chủ điền bề nào cũng phải đong cho đủ ba trăm giạ. Thế thì cực nhọc trót một năm trường dang nắng cấm cà, dầm mưa nhổ mạ chỉ còn lời có hai mươi giạ mà thôi! Mà trong đó còn phải đong lúa mướn trâu, còn phải trả tiền công cấy thì dư nổi các bạn đón đọc Con Nhà Nghèo của tác giả Hồ Biểu Chánh. "Nhưng..mình không có tiền""Má, thì ra là con nhà nghèo, nhìn sơ là ngửi thấy mùi nhà quê rồi, không có tiền mà cả gan vào học chung với tụi tao, từ giờ mày sẽ là đồ chơi để tụi tao tiêu khiển"Hai thằng to con nhất nhanh chóng lao vào trấn Apo lên tường, một tên lắc lắc hộp sữa đang uống dang dở, ngậm vào miệng nhâm nhi rồi phun đầy lên mặt Apo, cậu bé sợ hãi kêu cứu, nhưng hàng chục ánh mắt nơi đó đang ngắm nhìn rất vui vẻ tận hưởng trò chơi."Giúp mình với" Apo hướng ánh mắt về cậu bạn cùng bànMile búng tay nhẹ một cái, tụi kia liền nhét bông lau bảng vào miệng cậu. Apo thất kinh, mùi bông lau dơ bẩn và hôi hám, cậu vùng vẫy cố sức thoát ra nhưng không được. Càng chống cự, hai tên đô con kia càng siết chặt tay đứng lên đi lại đối diện với Apo nhìn vào đôi mắt sắp khóc kia"Thứ nhất, tao ghét mấy thằng học giỏi,Thứ hai, tao ghét mấy thằng nghèo kiết xácThứ ba, tao cực ghét mấy thằng mít ướt"Mile dùng hai tay nhéo mạnh hai bên má Apo kéo ra"Nghe đây nhóc con, ở đây tao là đại ca, từ hôm nay phải nghe lời tao, nếu không còn nhiều trò vui chờ mày phía trước""Hoan hô đại ca, Mile Phakphum muôn năm, muôn năm!!!"Tiếng cười rộn rã khắp cả căn phòng chào đón một chuỗi ngày khốn khổ của cậu học sinh mớiHết giờ ra chơi cậu chạy vội vào nhà vệ sinh rửa sạch mọi thứ, cậu không dám mách giáo viên vì cậu không muốn bỏ lỡ sự tài trợ nay thật là một ngày tồi tệ, Apo trở về nhà, ngôi nhà thuê tại một xóm trọ nghèo và dột nát. Giá thuê chỉ bằng tiền cơm một ngày của tầng lớp trung lưu. Cậu bé mồ côi cha, mẹ cậu vốn dĩ không được học hành gì..đến chữ còn viết không rành, nên chẳng thể nào xin được một công việc đàng hoàng. Mẹ cậu làm ở đợ cho người ta, nhưng sức khoẻ yếu kém, và bà cũng không biết nấu mấy món ăn cầu kỳ đẹp mắt. Thế là hôm nay trùng hợp bà bị đuổi mẹ mình ngồi thẩn thờ trong căn phòng trọ chật hẹp, Apo không dám hỏi thăm chỉ đến ôm mẹ mình thật chặt, hai mẹ con rớm nước mắt nhưng không khóc. Họ chưa bao giờ khóc trước mặt nhau vì nghĩ rằng bản thân mình phải mạnh mẽ để làm chỗ dựa cho người còn lực thay đổi cuộc sống duy nhất nằm trong tay cậu bé, Apo thông minh bẩm sinh, lại còn siêng năng và chăm chỉ. Vì vậy từ bé, cậu luôn đứng nhất trường. Khi hay tin nhận được học bổng tài trợ miễn phí từ ngôi trường mới, hai mẹ con vui mừng khôn siết, thậm chí hiệu trưởng còn hứa nếu đem thêm nhiều danh hiệu mới cho trường, ông ấy sẽ tài trợ luôn chi phí vào đại học cho đâu có ai ngờ, cái gì cũng có cái giá của nó, cậu lại rơi vào vòng xoáy của những kẻ nhà giàu trẻ trâu thích tiêu khiển, cố gắng một năm thôi, chỉ cần có đủ tiền vào đại học thì tốt lắm cất cặp xách và chào mẹ đi làm, phải, cậu có một công việc làm thêm vào buổi chiều đến tối, đó là đi rửa bát cho nhà hàng. Lúc đầu quản lý sắp cậu vào chân phục vụ bàn, nhưng mà không ít lần cậu bị khách hàng trêu chọc, còn mời mọc khiếm nhã, nên cậu bé xin được đổi làm nhân viên rửa bát và dọn nhà đến chỗ làm, cậu đi bộ, mẹ cậu có tiết kiệm một ít tiền muốn mua xe đạp cho cậu như những bạn bè khác, nhưng Apo không đồng ý, tiền đó để dành cho mẹ khi ốm đau có thể đi khám ở viện đàng nay một nhân viên chạy bàn bị ốm nên nghỉ đột xuất, quản lý thấy vậy nên bảo Apo vào thay, lương được nhân hai nên cậu bé cũng rất vui mừng, giúp đỡ được mẹ phần nào vì hôm nay bà rất buồn khi bị đuổi cậu bê đồ ăn ra thì tình cờ gặp ngay thầy hiệu trưởng, thầy đi ăn cùng gia đình, mà gia đình thầy lại có cậu bạn cùng bàn đang ngồi đấy. Hoá ra Mile lại là con trai thầy, cậu chào hỏi thầy rồi cẩn thận đặt từng món ăn cậu học trò nhỏ có thành tích xuất sắc như vậy, không ngờ buổi tối còn phải làm thêm vất vả thế kia, thầy hiệu trưởng vội hỏi thăm mới biết rõ bối cảnh gia đình cậu bé, xem ra còn nghèo khổ hơn trí tưởng tượng của ông."Apo, nhân viên giặt ủi nhà thầy vừa xin nghỉ, nếu mẹ em muốn làm thì cứ đến nhà thầy nhé, công việc không nặng lắm đâu, tất cả đều làm bằng máy, chỉ cần xắp xếp mọi thứ ngăn nắp là được rồi. Không những vậy, sẽ có bảo hiểm lao động đàng hoàng nữa"Apo nghe thế rất vui mừng, chỉ cần có việc làm ổn định là tinh thần mẹ cậu sẽ phấn chấn lên, cậu gật đầu cảm ơn thầy, nhưng cậu hơi sợ Mile, vừa nãy nhìn qua thấy gương mặt cậu ta tối sầm trông có vẻ khá bực buổi ăn, thầy hiệu trưởng kẹp một ít tiền boa và địa chỉ nhà gửi cho Apo, ông ấy còn đặc biệt gọi một phần thịt nướng gói mang về, nhờ nhân viên khác đưa cho cậu bé."Sao ba phải tốt với nó như vậy, có thân thiết gì đâu?"Mile hậm hực vì thấy ánh mắt dịu dàng của ba mình nhìn Apo, còn mỗi lần nhìn mình thì hết sức nghiêm khắc, thậm chí còn có phần hung dữ "Người tốt phải được đối xử tốt, khi nào con được một nửa như Apo đi rồi tính. Ăn cơm còn không biết rửa bát lần nào. Em nó nhỏ hơn con mà còn biết phụ giúp gia đình, là nhà người ta có phước!"Từ lúc đó lên xe đến khi về tới nhà, Mile lãnh một tràn giáo huấn đến ong cả đầu óc"Là ba đã sai khi nuông chiều con từ bé""Ba chỉ có một mình con, con phải sống cho đàng hoàng vào""Apo thậm chí còn không có ba để yêu thương, con phải noi gương cậu bé, trưởng thành lên""Apo hiền lành, học giỏi, lại hiếu thảo""Apo... là Apo, Apo..chưa bao giờ nghe thấy cái tên nào đáng ghét đến như thế. Lại so sánh mình với thằng nhóc vừa nghèo vừa yếu đuối, mới đụng tí đã suýt khóc chẳng giống một đấng nam nhi. Mile vô cùng bực, tự nhủ ngày mai gặp lại nó sẽ dạy dỗ lại cho chừa cái tật đóng vai nạn nhân tiếp, truyện này sẽ hơi dài chắc tầm vài chap mới End nhé mấy bà

truyện con nhà nghèo