Cùng đọc truyện Cứu Vớt Hoàng Tử Hắc Hoá (Cứu Vớt Hoàng Tử Biến Đen) của tác giả Bàn Lật Tử tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại website. Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, hệ thống, xuyên việt, HE. Editor: Linh. Văn án. Hệ thống hỏi: “Mời dùng một
Cuối cùng Tam Hoàng tuy thích chạy loạn khắp nơi, nhưng phạm vi hoạt động cũng chỉ giới hạn trong cung Trường Nhạc, sẽ không chạy loạn khắp hậu cung. Nói chung, người có thể vô thanh vô tức hạ thuốc lên người Tam Hoàng, nhất định là người trong cung Trường Nhạc, hơn
Thật vất vả mới có biện pháp để nàng rời xa kinh thành, rời xa hoàng tộc, chính là vì tránh cho đoạn lịch sử kia xuất hiện. Tuy rằng để cho Đại Đường đi về hướng suy sụp An Sử Chi Loạn (loạn An Lộc Sơn) không phải là lỗi của Dương Ngọc Hoàn, nhưng khách quan mà
Chương 56: Người áo đen. Vệ Anh ở cùng Ôn Ly hết buổi trưa, do buổi tối còn có tiệc đón gió tẩy trần cho sứ thần nước Đông Khuê và công chúa Tắc Á cho nên không thể không đứng dậy rời đi. Ôn Ly làm quốc mẫu, loại yến tiệc to như này vốn nên cùng Hoàng thượng đi
Hệ thống nói: nhiệm vụ 1 của người chơi – làm Hoàng hậu, sinh bánh bao; nhiệm vụ thất bại, gạt bỏ; không thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, gạt bỏ. Hệ thống nói: nhiệm vụ 2 của người chơi – tìm ra năm người chơi ẩn còn lại, cũng gạt bỏ; nếu
Cứu Vớt Hoàng Tử Biển Đen Chương 55: Tiến hóa thể gacsach.com. Editor: Linh. Vệ Anh đứng tại chỗ bình ổn lại tâm tình ngũ vị tạp trần của bản thân, mấp máy môi nhìn về phía Văn thái y, “Văn thái y có xác định không?”
XbsX. Editor Linh“Tiếp tục phát tin về tình huống thời tiết ở các nơi cho ngài. Bắc bộ bởi vì cao áp khí ảnh hưởng, đêm nay sẽ có gió Tây Bắc từ cấp 3 đến cấp 4, không mây, là một đêm đẹp có thể thấy trăng tròn. Ngày mai cũng sẽ là một ngày thời tiết đẹp…”Ôn Ly mặc tạp đệ đứng ở trong phòng bếp, một bên nhanh tay cắt đồ ăn trên thớt, một bên nghe dự báo thời tiết.“Cuối cùng, gửi tặng các ngài một bài ca cũ năm 70, tên gọi mong muốn tình yêu đẹp, có thể lại rơi xuống’.Giai điệu nhẹ nhàng từ radio phát ra, theo phòng khách phiêu đãng đến phòng bếp, cuối cùng lọt vào trong lỗ tai Ôn Ly. Cô cũng kìm lòng không đậu khẽ hát theo giai Ly hai mươi tuổi, không thích những ca khúc được đương thời yêu thích, ngược lại đối ca khúc cũ nghe nhiều nên thuộc, cũng thường xuyên bị mọi người trêu là đồ cổ đào dược. Không chỉ có như thế, cô cũng không chơi trò chơi, không thường xuyên lên mạng, ngay cả di động cũng là loại hình nguyên thủy nhất có thể gọi điện thoại và gửi tin răn là vì quật khởi Trung Hoa mà đọc sách’, đây tuyệt đối là một đồng chí tốt gốc rạ cũng đỏ*!* Gốc rạ cũng đỏ chỉ con cháu gia đình xuất thân cách mạng.“Leng keng.” Chuông cửa bị ấn vang lên, một giọng nam vang vọng từ ngoài cửa truyền vào, “Ngài khỏe, ngài có chuyển phát.”Ôn Ly buông dao trong tay, chạy chậm qua ký có tên người gửi và địa chỉ, cũng không có số điện thoại. Ôn Ly hơi nhăn mày, dè dặt cẩn trọng mở cái hộp được đóng gói tinh xảo đặt một cái vòng ngọc, bên cạnh còn có một tấm thiệp nhỏ, mặt trên chỉ viết hai chữ – mời Ly “….”Chuyện này nhìn thế nào cũng thấy có chút lừa là người một khi bỉ ổi, ngay cả ông trời cũng không giúp được khi Ôn Ly đeo vòng lên tay, cuối cùng nghe thấy từ trong radio nhẹ nhàng mơ hồ truyền ra một câu caMong ước tình yêu tốt đẹp, lại có thể rơi một hồi ánh sáng trắng trời đất quay cuồng đi qua, lúc Ôn Ly lại mở to mắt, cô đã đứng ở một thế giới hoàn toàn bất phía là một không gian phong bế, trước mắt có một mặt ranh giới vô cùng cao to đang phiêu đãng, một thanh âm cảm xúc kim loại đột ngột vang lên bên tai.“Ngài khỏe, hoan nghênh người chơi thứ 097 tiến vào bản trò chơi, hệ thống số 3838 sẽ phục vụ ngài.”Lúc Ôn Ly còn chưa làm rõ tình huống trước mắt, tinh’ một tiếng, thanh âm lạnh băng đó lại truyền tới.“Cảnh tượng trò chơi và bối cảnh đã tự động phân phối, mời xác nhận.”Ôn Ly “…..”“Mời ấn nút xác nhận trước mặt.” Thanh âm máy móc đó lặp lại một lần, tiếp theo một cái nút màu đỏ hiện lên trước mặt Ôn Ly, mặt trên viết hai chữ xác Ly “…..”“Thao tác vượt quá thời gian, hệ thống tự động xác nhận.”Âm thanh lạnh như băng đó vừa mới nói xong, cái nút xác nhận liền biến mất, một cái mặt ranh giới mới hiện ra. Ôn Ly cả kinh, cái người ở trên đó không phải là bản thân sao?“Tên nhân vật Ôn Ly; giới tính nữ; tuổi; 17; thân phận nhân vật trưởng nữ của Hộ quốc công Ôn Bình, mẫu thân đã qua đời, có hai bào đệ khác mẫu, có một bào muội khác mẫu; trạng thái nhân vật bị gia tộc bỏ qua, sắp gả cho Ngũ Hoàng tử nghèo túng Vệ Anh. Hình bóng truyền phát xong, mời người chơi nhận nhiệm vụ.”Ôn Ly “…..”“Thao tác vượt quá thời gian, hệ thống tự động xác nhận.”Mặt ranh giới trước mắt lại biến mất, hàng loạt chữ màu đỏ từng cái xuất hiện.“Nhiệm vụ 1 – lên làm Hoàng hậu, sinh ra Hoàng tử; nếu nhiệm vụ thất bại, gạt bỏ; không thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, gạt vụ 2 – tìm ra năm người chơi ẩn còn lại, cũng gạt bỏ; nếu bất hạnh gạt bỏ nhầm NPC, sẽ nhận đến trừng phạt cực kỳ tàn ác.”Ôn Ly “….”“Bây giờ là thời gian tự do đưa ra câu hỏi, đan xen hệ thống phán đoán người chơi bị câm điếc, tự động nhảy qua khâu đoạn này.”Khóe miệng Ôn Ly rốt cục giật giật, “Ta không phải câm điếc.”Hệ thống im Ly tiến lên một bước giải thích “Ta chỉ là không muốn nói chuyện với một cái mộng tưởng hão huyền của ta mà thôi.”“…..”“Mời người chơi tiếp tục bảo trì trầm mặc.”Ôn Ly “…..”“Mời nhấn nút xác nhận bắt đầu trò chơi.”Một cái nút màu đỏ lại bay đến trước mặt Ôn Ly mấp máy khóe miệng, “Chúng ta có thể trở lại khâu đoạn trước không?”“Thỉnh cầu thông qua, mời người chơi tự do đưa ra câu hỏi.”“Ách…” Ôn Ly cân nhắc dùng từ, “Nói ngắn lại, hiện giờ ta đang nằm mơ đúng không?”“Người chơi thân yêu, đây là trò chơi đóng vai nhân vật cao cấp ta mới nghiên cứu ra, ngài may mắn được lựa chọn là người chơi trước số 100 giai đoạn Closed beta.”Ôn Ly trầm ngâm một lát, “Xin hỏi rời khỏi trò chơi thế nào?”“….”“Vô cùng có lỗi, vào lúc trước khi nhiệm vụ hoàn thành, ngài vô pháp rời khỏi trò chơi.”“….” Ôn Ly nhớ lại nhiệm vụ vừa rồi hệ thống nói, “Sau khi bị gạt bỏ sẽ như thế nào?”“Không ở trong phạm vi quyền hạn thẩm tra.”Ôn Ly nghẹn một hơi, “Thời gian quy định là bao lâu?”“Trong trò chơi là 3 năm.”“Ngoài ra 5 người chơi khác cũng là nữ sao?”“Đúng vậy, nhiệm vụ của các nàng cũng giống như ngài. Mời căn cứ theo phán đoán của ngài để tìm ra các nàng, gạt bỏ các nàng, thời gian quy định vẫn là 3 năm. Trước khi hết thời hạn, nếu người chơi còn sống vượt quá một người, tất cả người chơi đều sẽ bị gạt bỏ.”Thật… mất trí Ly nghĩ nghĩ, lại hỏi “Thế nào mới tính là gạt bỏ các nàng?”“Có hai loại phương thức. Phương thức 1 cho phép đánh chết, ở trong kịch tình giết chết nhân vật. Phương thức 2 tiến vào hình thức chiến đấu, khởi xướng khiêu chiến với người chơi chỉ định, người chơi bị khiêu chiến không thể cự tuyệt, NPC cũng có thể khiêu chiến. Một khi tiến vào hình thức chiến đấu, phải có một bên tử vong mới có thể rời khỏi, xin người chơi thận trọng.”Ôn Ly tiêu hóa một chút, mới nói “Nếu giết nhầm NPC, sẽ bị trừng phạt gì?”“Không ở trong phạm vi quyền hạn thẩm tra.”Được Ly lại nghĩ, “Nếu nhân vật không phải chết trong tay ta, xem như ta gạt bỏ à?”“Quy tội gạt bỏ trực tiếp dẫn đến cái chết của nhân vật.”Ý là… Mượn đao giết người không được tính sao?“Xin hỏi người chơi còn có vấn đề gì nữa không?”“Ừ…” Ôn Ly sờ sờ cái mũi, “Ta có thể đổi bối cảnh nhân vật sao? Ví dụ như Thái tử phi gì đó.”Hoàng tử nghèo túng gì đó, nghe ra cách ngôi vị Hoàng đế rất xa a. Theo đó, nàng cách Hậu vị cũng rất xa.”“Bối cảnh nhân vật là tùy cơ phân phối, không thể thay thế. Tiện thể nhắc lại, trạng thái nhân vật hiện tại của ngài là hệ số cách hoàn thành nhiệm vụ vô cùng xa.”Ôn Ly “…..”“Tinh” một tiếng, một bức tranh hiện lên trên mặt ranh giới.“Nhắc nhở hữu nghị – 1 vòng ngọc trên tay trái người chơi là đạo cụ quan trọng, mời bảo quản thích đáng. Chủ chốt của vòng ngọc là trung tâm hệ thống, trong quá trình chơi bản hệ thống sẽ làm bạn với người chơi. Trên vòng ngọc có nguồn điện, tự bản thân hệ thống sẽ nạp điện đúng giờ. Khi hệ thống cắt đứt, hệ thống vô pháp làm việc, người chơi sẽ tự động rơi vào trạng thái hôn mê. Người chơi khác nhau có được đạo cụ khác Người chơi có thể thông qua đạo cụ để thẩm tra số người chơi còn Người chơi ở trong trò chơi, thể chất nhân vật từ chính thể chất người chơi quyết cùng, mời ấn nút xác nhận bắt đầu trò chơi, chúc ngài chơi vui vẻ.”Nút xác nhận bay lơ lửng trước mặt Ôn Ly, giống như đang kêu gọi, Ôn Ly nuốt một ngụm nước bọt, ấn xuống.“Tinh! Trò chơi chính thức khởi động.”Mắt Ôn Ly vừa hoa lên liền đứng trên một con đường nhỏ ở vùng hoang dã. Nàng nhìn chung quanh một vòng, bốn phía đều là một ít nông trang thấp bé, xa xa đi tới vài thôn dân mặc mộc mạc, còn có một số đầu trâu lắc lư đi phía sau bọn hôn phiếm màu cam, làm trong lòng Ôn Ly không hiểu dâng lên một niềm lo lắng mông cỏ bên cạnh đột nhiên khẽ Ly nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nhấc chân đi nam tử sắc mặt tái nhợt dựa lưng vào đống cỏ, đã rơi vào hôn mê. Trên người hắn có rất nhiều vết thương do kiếm, trường bào màu xanh nhạt sớm bị nhiễm màu đỏ, chỉ có cái ngực hơi phập phồng chứng tỏ hắn còn đây cũng là một nam nhân vô cùng dễ nhìn, tóc đen mềm mại uốn thẳng đến giữa lưng, mũi cao thẳng, khóe miệng hơi cong, lông mi lay tim Ôn Ly không lý do khẽ rung động.[Tinh! Thu hoạch nhân vật nam giới một người. Tên nhân vật Vệ Anh; thân phận nhân vật Ngũ Hoàng tử Khương quốc, vị hôn phu của Ôn Ly; trạng thái nhân vật gần chết. Mời cứu trợ.]Thanh âm lạnh băng của hệ thống gọi về thần chí của Ôn Ly, nàng đột nhiên cảm thấy có chút quẫn bách. Nàng không phải là chưa từng gặp qua nam nhân đẹp mắt, nhưng nhìn một người nam nhân đến thất thần, đây là lần đầu tiên.”Nàng đi đến bên người nam nhân ngồi xổm xuống, cẩn thận nghiên cứu xem khuân vác hắn thế nào mới không làm hắn đau. Nghiên cứu nửa ngày, cuối cùng vẫn lựa chọn cõng hắn trên vì ôm công chúa với một người nam nhân mà nói, thật sự là quá khó Ly quay lưng lại, dè dặt cẩn trọng vòng tay Vệ Anh qua cổ mình, hai tay chế trụ đùi Vệ Anh, dùng hết sức lực đứng cần hoài nghi khí lực của đại lực sĩ Ôn Ly, phải biết rằng, ở thế giới hiện thực, nàng chính là một nữ đặc công hàng thật giá sau khi nhấc chân lên, Vân Hoan lại gặp phải khó khăn. Nàng nên đi đâu đây? Không phải nói hiện giờ nàng là trưởng nữ của Ôn đại nhân sao, làm sao có thể xuất hiện ở nơi này?Nơi này nhìn thế nào cũng thấy là một thâm sơn cùng cốc, cùng đại trạch Ôn gia một chút cũng không cùng một ranh giới.“Tiểu thư, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi!” Một nữ hài mặc trang phục nha hoàn chạy lúc đó, thanh âm hệ thống vang lên bên tai Ôn Ly.[Tên nhân vật Hồng Nhị; thân phận nhân vật nha hoàn bên người Ôn Ly; trạng thái nhân vật cùng Ôn Ly ra ngoài đạp thanh, do cửa thành cấm đi lại ban đêm trước thời gian, dừng lại ngoài thành.]Hồng Nhị thở hổn hển chạy đến trước mặt Ôn Ly, khi nhìn thấy nam nhân người đầy máu ở sau lưng Ôn Ly, sợ hãi kêu ra tiếng “A! Tiểu thư cõng người chết ở trên lưng làm cái gì? Mau buông!”Thấy Hồng Nhị nôn nóng sốt ruột muốn kéo Vệ Anh từ trên lưng mình xuống, Ôn Ly không dấu vết lùi một bước, tránh được móng vuốt của Hồng Nhị, “Hắn còn sống, chúng ta tìm một đại phu cứu hắn.”Hồng Nhị ngẩn người, mới nói “Được, chúng ta về chỗ ở trước, lại nhờ người giúp chúng ta tìm đại phu.” Hồng Nhị dừng một chút, lại nói, “Tiểu thư, vẫn là nô tì đến cõng đi.”“Không cần, em vác không động.” Ôn Ly vân đạm phong khinh cự Nhị “…..”Trên đường, Hồng Nhị một bên giúp Ôn Ly quạt gió, một bên oán giận Ôn gia Tam tiểu thư Ôn Kỳ, “Tiểu thư, theo nô tì nói, hôm nay việc này tuyệt đối là Tam tiểu thư cố ý hãm hại chúng ta. Em nói đang êm đẹp sao lại hẹn chúng ta ra ngoài đạp thanh, hóa ra là biết hôm nay sẽ cấm đi lại ban đêm trước thời gian, chính mình vụng trộm đi trước, để chúng ta ở lại đây. Ai, tiểu thư ngài nói, nàng ta làm sao mà biết được hôm nay sẽ cấm đi lại ban đêm trước thời gian nhỉ?”Tam tiểu thư? Ôn Ly vừa ở trong lòng đọc tên này một lần, đằng trước đi lại mấy bốn năm hán tử nông gia khỏe mạnh. Thấy Ôn Ly bước đi khó khăn, trên lưng cõng một nam tử bị thương, trong lòng quýnh lên, loại việc nặng thế này sao có thể để thiếu nữ như Ôn đại tiểu thư đến làm đây!Vì thế như ong vỡ tổ đi qua, tranh nhau muốn giúp Ôn tiểu thư cõng người. Ôn Ly vừa thấy tư thế này, hét lớn một tiếng, “Hồng Nhị, ngăn bọn họ!”Hồng Nhị vội vàng dùng chính thân thể mình ngăn cản bọn khi Ôn Ly lần nữa tỏ vẻ bản thân không thành vấn đề, bọn họ mới hậm hực đi mời đại phu giúp Ly đi theo Hồng Nhị trở lại nông gia thu lưu bọn họ, phân phó nói “Hồng Nhị, em đi lấy một chậu nước sạch về đây.”“Vâng, tiểu thư.” Hồng Nhị tuân lệnh, nhanh nhẹn ra ngoài lấy Ly nhẹ tay nhẹ chân đặt Vệ Anh lên giường, xem người nằm hôn mê bất tỉnh trên giường, chân mày Ôn Ly giật như, phải cởi quần áo của hắn trước.
Skip to contentGiới thiệu Ebook Tác giả Bản Lật Tử Thể loại Ngôn Tình, Xuyên Không Nguồn Editor Linh Trạng thái Full Chương cuối Phiên Ngoại 2Giới thiệu truyện Truyện Cứu Vớt Hoàng Tử Biến Đen của tác giả Bản Lật Tử là một câu truyện ngôn tình võng du ngọt ngào và dễ thương. Ôn Ly hai mươi tuổi, không thích những ca khúc được đương thời yêu thích, ngược lại đối ca khúc cũ nghe nhiều nên thuộc, cũng thường xuyên bị mọi người trêu là đồ cổ đào chỉ có như thế, cô cũng không chơi trò chơi, không thường xuyên lên mạng, ngay cả di động cũng là loại hình nguyên thủy nhất có thể gọi điện thoại và gửi tin nhắn. Nhưng cư nhiên cô lại xuyên không vào một thế giới khác. Một nơi hoàn toàn xa lạ với Ebook Cứu Vớt Hoàng Tử Biến Đen – Bản Lật Tử FullEbook Cứu Vớt Hoàng Tử Biến Đen – Bản Lật Tử – Full Epub – FullEbook Cứu Vớt Hoàng Tử Biến Đen – Bản Lật Tử – Full Prc/Mobi – FullEbook Cứu Vớt Hoàng Tử Biến Đen – Bản Lật Tử – Full Pdf – Full
Editor LinhRối loạn ngoài cửa cuối cùng vẫn kinh động đến Vệ cau này rời khỏi môi Ôn Ly, không kiên nhẫn nói với ra ngoài cửa “Chuyện gì mà ầm ĩ vậy hả?”Một thị vệ nơm nớp lo sợ chạy chậm qua, quỳ xuống bên ngoài đình nghỉ mát, “Hồi bẩm Vương gia, Phong tướng quân đánh vào rồi!”….Ôn Ly cảm thấy chân mày mình vừa giật giật.“A.” Khóe miệng Vệ Anh xuất hiện một nụ cười lạnh, “Đánh vào được? Dẫn theo bao nhiêu nhân mã?”“Chỉ, chỉ một mình ngài ấy.” Tiếng của thị vệ rõ ràng nhỏ hơn vừa rồi rất Anh tức giận đến bật cười, “Một mình hắn đã dọa các ngươi thành như vậy? Bổn vương còn tưởng Phong tướng quân mang theo mười vạn binh mã đến dưới tường thành rồi cơ.”Thị vệ “…..”Vệ Anh đỡ Ôn Ly dậy, đứng dậy khỏi băng ghế, “Người đó ở đâu? Bổn vương sẽ tự mình đi gặp gỡ hắn.”Đi theo thị vệ đến ngoại viện, nơi đó đã nằm ngổn ngang hộ viện vương phủ, mà Phong Tình thì sừng sững đứng trong sân, tựa như một lá cờ không hộ viện so chiêu với Phong Tình càng ngày càng cố sức. Làm Trưởng thị vệ phủ Khánh vương, võ công của hắn tự nhiên cũng là thượng thừa. Chỉ là Phong Tình từ nhỏ đã theo cha học võ, ở biên quan dẫn binh hai năm, càng thêm giúp võ công của hắn tăng mạnh, Liễu hộ viện thắm thiết cảm thấy cái gì gọi là Trường Giang sóng sau đè sóng trước.Keng’ một tiếng ngăn lại kiếm trong tay Phong Tình và Liễu hộ viện, Vệ Anh tay phải nâng lên, binh khí của ba người tách ra, Liễu hộ viện mượn cơ hội này nhảy ra khỏi vòng chiến, che ở trước người Ôn Tình lui về phía sau mấy bước, còn chưa kịp đứng vững đã cảm thấy đỉnh đầu biến đen, Vệ Anh không biết từ khi nào đã bay vút lên không trung, trực tiếp bổ từ trên Tình vội vàng giơ kiếm lên đón, lại keng’ một tiếng, không khí từ bốn phương tám hướng phóng ra, khơi dậy bụi mù trên Phong Tình kém chút cũng bị Vệ Anh đánh bay, hắn ôm tay phải liên tiếp lui về phía sau, “Dừng dừng dừng dừng! Vệ Anh! Huynh đây là thật sự chuẩn bị giết ta sao?”Vệ Anh linh hoạt chạm xuống mặt đất, khóe miệng hắn nhếch lên, “Đúng rồi đấy.”Phong Tình “….”Giữa trưa sáng sủa, ánh mặt trời nhu hòa chiếu vào trên người nam tử mặt mũi như ngọc. Tuấn mỹ nam tử đó lại đứng đối diện ngươi, chuyên chú nhìn ngươi, khóe miệng khẽ Tình thừa nhận hình ảnh này rất đẹp, điều kiện tiên quyết là trong tay nam tử này không cầm một cây kiếm sát khí bừng bừng, và ngươi cũng không phải đối tượng hắn sắp làm thịt.“Ta chỉ là…..” Phòng Tình vừa mới nói ba chữ, Vệ Anh lại giơ kiếm lên tấn công quang kiếm ảnh không ngừng lóe lên, Ôn Ly ánh mắt lom lom nhìn Vệ Anh như đang múa kiếm trong viện. Mỗi một chiêu đều không thể soi mói, mặc kệ là tốc độ mạnh yếu hay góc độ, đều có thể nói là hoàn mỹ!Toàn bộ máu nóng trong cơ thể Ôn Ly sôi trào, kìm lòng không đậu vỗ tay cho Vệ như nhận được Ôn Ly cổ vũ, kiếm trong tay Vệ Anh càng trở nên sắc bén đen bị cắt đứt một đoạn, phiêu lãng theo gió trong không trung, Phong Tình giận không kiềm được rít gào Vệ Anh “Fuck! Huynh vậy mà dám cắt tóc của ta!”Vệ Anh vẫn mỉm cười nhìn hắn, “Xóa chữ cuối cùng kia đi, nói lại lần nữa.”Phong Tình “…..”Tiểu tử này, sẽ không phải là thật đấy giận nhất chính là, bên cạnh hắn còn có một Vương phi trợ Trụ vi ngược!Phong Tình theo bản năng liếc đôi mắt ai oán về phía Ôn Ly, kiếm khí trong tay Vệ Anh đột nhiên tăng mạnh, trực tiếp đâm về phía thắt lưng Phong Tình. Khó khăn tránh thoát một kích sắc bén đó, Phong Tình đang định mở miệng mắng, ngực đã bị Vệ Anh đá cho một cái, cả người nhẹ nhàng tung bay như lông vũ.Bịch!” một tiếng, người trong viện không hẹn mà cùng nhau nhắm mắt lại. Nghe thanh âm, chắc là ngã đau Tình ôm ngực bò dậy khỏi mặt đất, mắt trợn trừng, “Vệ Anh! Ông đây muốn tuyệt giao với huynh.”Vệ Anh lạnh nhạt thu kiếm, liếc cũng không liếc hắn lấy một cái “Xin cứ tự nhiên.”Phong Tình bị hắn làm nghẹn lời, sau đó lại tiếp tục uy hiếp, “Ông đây thật sự muốn tuyệt giao với huynh! Tuyệt giao!”“Bổn vương nghe rõ ràng, ngươi không cần lặp lại nhiều lần như vậy.” Vệ Anh ném kiếm trong tay cho thị vệ, đi về phía Ôn Vệ Anh lôi về phía hoa viên, Ôn Ly lo lắng ngoái lại nhìn Phong Tình vẫn đang phát giận ngoài sân.“Ly nhi, nếu nàng lại liếc hắn thêm một cái, ta lập tức sẽ đi cho hắn một kiếm cuối cùng.” Giọng Vệ Anh nhẹ bẫng từ bên phải truyền Ly “….”Nàng cảm thấy, tình cảm của Vệ Anh nhất định là đình nghỉ mát trong hoa viên, Lý tổng quản đã sai người bưng bữa trưa lên. Cùng Ôn Ly ngồi xuống bên bàn, Lý tổng quản đã dẫn Phong Tình đến đình nghỉ mát.“Hừ!” Phẫn hận trừng Vệ Anh, Phong Tình ngồi xuống ghế đối diện Anh múc cho Ôn Ly một chén canh, hỏi Phong Tình “Hôm nay ngươi đến đây, trừ cố ý để ta đánh ra, còn có chuyện gì khác không?”Phong Tình “…..”Không chút khách khí cầm một cái chân gà lên, Phong Tình ngấu nghiến cắn mấy miếng, mới nói “Ta nghe nói hôm nay Giang Tâm Duyệt đến đây, nàng ta đến đây làm cái gì?”Vệ Anh cười lạnh, “Mẫu hậu kêu nàng ta đến đây, còn có thể làm cái gì?”Phong Tình trợn mắt nhìn Vệ Anh, sau đó con ngươi phát sáng. Hắn nhìn về phía Ôn Ly, vẻ mặt vô cùng tha thiết, “Ôn cô nương, cô biết không? Giang Tâm Duyệt chính là ứng cử viên tốt nhất cho vị trí con dâu trong lòng Hoàng hậu đấy.”Ôn Ly im lặng và cơm, không đáp Tình châm ngòi không thành, chuẩn bị lại thêm một đòn mạnh thì Vệ Anh lên tiếng, “Phong Tình, nghe nói hồi nhỏ ngươi đặc biệt thích Giang Tâm Duyệt, còn ầm ĩ nói không phải nàng không cưới.”“……” Phong Tình lông mày giật giật, “Người mà, thời niên thiếu ai mà chẳng có lúc không hiểu chuyện chứ.”Vệ Anh liếc hắn một cái, nhàn nhạt nói “Tuy hiện tại ngươi không còn niên thiếu, nhưng cũng vẫn không hiểu chuyện như xưa.”Phong Tình “…..”Hắn quyết định, vào lúc trước khi ăn xong bữa cơm, đều sẽ không nói chuyện với Vệ Tình ngậm miệng, Ôn Ly có chút lo lắng nói “Có phải mẫu hậu nghi ngờ chàng rồi không?”Vệ Anh gắp một miếng sườn xào chua ngọt vào trong bát Ôn Ly, trấn an nói ” Không cần lo lắng, mẫu hậu còn có phụ hoàng kiềm chế, không có hành động gì lớn. Giang Tâm Duyệt cũng chỉ là một quân cờ cho bà củng cố thế lực thôi.”Ôn Ly miệng cắn sườn, trong lòng lại trầm tư. Trừ Phạm Na Già đã bị gạt bỏ, mấy người chơi còn lại đều che dấu rất tốt. Có điều dùng thân phận phán đoán, Ôn Ly cho rằng Ôn Kỳ, Trình Lương đệ, thậm chí là cả Giang Tâm Duyệt đều có thể là người cộng tất cả lại, tổng cộng mới bốn người, vẫn còn một người, rốt cuộc là vẫn chưa lộ diện, hay là bản thân mình để sót cái gì? Ôn Kỳ theo bản năng sờ sờ vòng tay của mình, người nói với Phạm Na Già nàng là người chơi đó, rốt cuộc là ai? Nếu nàng ta biết rõ nàng là người chơi, vì sao cho đến bây giờ vẫn còn chậm chạp chưa xuống tay với nàng?Mi tâm chợt lạnh, ngón trỏ thon dài của Vệ Anh đang đặt trên lông mày nàng, “Ly nhi, không cần mặt ủ mày chau, tất cả có ta.”Ôn Ly trong lòng ấm áp, tất cả u sầu đều tan thành mây khói. Nàng nhìn Vệ Anh, cười ngọt ngào, “Đã biết.”Thấy Ôn Ly cười, trong mắt Vệ Anh cũng kìm lòng không đậu nhiễm lên ý cười.“Xuýt, chua quá.” Phong Tình khó hiểu phê bình một câu. Vệ Anh ánh mắt đảo qua, Phong Tình lập tức giơ khuôn mặt tươi cười lên, “Ta nói canh này chua.”…………Dùng cơm xong, Phong Tình và Vệ Anh muốn thương lượng một số việc, Ôn Ly liền trở về viện Ngưng Hương. Sau giữa trưa ánh mặt trời ấm áp, Ôn Ly ăn uống no đủ, nằm trên ghế trong sân, ngọt ngào ngủ mơ màng, Ôn Ly cảm thấy trên người mình đột nhiên trầm xuống, giống như có cái gì đó đang liếm mình. Từ con mắt đến cái mũi, lại đến khóe miệng. Theo đó là xương quai xanh, nụ hôn ẩm ướt nóng bỏng một đường đi xuống, Ôn Ly rốt cuộc hơi hơi mở viện rất yên tĩnh, một người làm cũng không có, ngay cả Tam Hoàng cũng không biết đã chạy đi áo của nàng đã bị cởi một nửa, Ôn Ly cúi đầu nhìn thoáng qua cái đầu đang chôn ở ngực mình, con ngươi khẽ di động.“Ly nhi, đánh thức nàng rồi à?” Vệ Anh ngẩng đầu lên, trong mắt đã nhiễm lên một tầng tình Ly không nói gì, chỉ vòng tay qua cổ Vệ Anh. “Ly nhi….” Vệ Anh thì thào gọi một tiếng, rồi hôn lên môi Ôn đà trước ngực bị Vệ Anh nắm trong tay, Ôn Ly theo bản năng ưỡn ngực, tiện cho người bên trên hành động. Đầu lưỡi bị Vệ Anh mềm nhẹ quấn quanh, mút vào, làm như đang lấy lòng bản áo trên người bất tri bất giác đã bị cởi ra, lửa nóng của Vệ Anh cọ xát ở lối vào, rồi chậm rãi đẩy vào. Ôn Ly vốn chưa tỉnh hắn, lại bị Vệ Anh hôn đến choáng váng, tựa như đang nằm mơ, thật sự không cảm thấy bao nhiêu đau đớn, chỉ cảm thấy tất cả đều tốt đẹp không chân thực.“Vệ Anh, ta là đang nằm mơ à?” Giọng mềm nhũn của Ôn Ly vang lên bên tai, Vệ Anh cười hôn lên khóe miệng nàng, hỏi, “Ly nhi, hóa ra bình thường nàng đều mơ như vậy à?”“Mới, mới không phải…..” Ôn Ly xấu hổ không thôi, lại không biết nên phản bác thế nào. Vệ Anh ghé vào bên tai nàng, ấm giọng hỏi, “Vậy nàng cứ coi nó là một giấc mộng đi.”Vệ Anh vừa dứt lời, bắt đầu chuyển động trên người nàng. Không phải động theo dục vọng, mà là thong thả, nhẹ nhàng, tìm tần suất và độ mạnh yếu cho người dưới thân được thoải Ly cảm thấy cả người đều nhẹ bẫng, giống như đang nằm trên một đống bông. Vệ Anh nhẹ hôn lên chóp mũi nàng, giọng mềm nhẹ như nước, “Thoải mái không?”“Ừ…..” Ôn Ly ôm người phía trên, cảm giác như ánh mặt trời chiếu qua người hắn, chiếu đến trên người mình vậy, “Rất thoải mái….”Vệ Anh cười, cúi xuống hôn lên đôi môi anh đào của Ôn Ly, tất cả đều làm Ôn Ly cảm thấy quá tốt đẹp. Nàng thật sự rất thích người Ly trúc trắc đáp lại Vệ Anh, cũng mang theo nồng đậm cảm tình. Phần tình cảm này tựa như thông qua lời lẽ quấn giao, truyền đến trái tim Vệ Anh. Người dưới thân vừa lên đỉnh, Vệ Anh cuối cùng phóng xuất ra trong cơ thể Ôn lấy Ôn Ly đã mềm nhũn như một bãi nước xuân, cả trái tim Vệ Anh đều được lấp đầy. Mềm nhẹ đặt lên trán Ôn Ly một nụ hôn, khóe miệng Vệ Anh khẽ nhếch lên một nụ cười, “Ly nhi, chúng ta vào nhà lại tiếp tục.”
Cứu Vớt Hoàng Tử Hắc Hoá Cứu Vớt Hoàng Tử Biển Đen Chương 1 Vòng ngọc Editor Linh “Tiếp tục phát tin về tình huống thời tiết ở các nơi cho ngài. Bắc bộ bởi vì cao áp khí ảnh hưởng, đêm nay sẽ có gió Tây Bắc từ cấp 3 đến cấp 4, không mây, là một đêm đẹp có thể thấy trăng tròn. Ngày mai cũng sẽ là một ngày thời tiết đẹp…” Ôn Ly mặc tạp đệ đứng ở trong phòng bếp, một bên nhanh tay cắt đồ ăn trên thớt, một bên nghe dự báo thời tiết. “Cuối cùng, gửi tặng các ngài một bài ca cũ năm 70, tên gọi mong muốn tình yêu đẹp, có thể lại rơi xuống’. Giai điệu nhẹ nhàng từ radio phát ra, theo phòng khách phiêu đãng đến phòng bếp, cuối cùng lọt vào trong lỗ tai Ôn Ly. Cô cũng kìm lòng không đậu khẽ hát theo giai điệu. Ôn Ly hai mươi tuổi, không thích những ca khúc được đương thời yêu thích, ngược lại đối ca khúc cũ nghe nhiều nên thuộc, cũng thường xuyên bị mọi người trêu là đồ cổ đào dược. Không chỉ có như thế, cô cũng không chơi trò chơi, không thường xuyên lên mạng, ngay cả di động cũng là loại hình nguyên thủy nhất có thể gọi điện thoại và gửi tin nhắn. Lời răn là vì quật khởi Trung Hoa mà đọc sách’, đây tuyệt đối là một đồng chí tốt gốc rạ cũng đỏ*! * Gốc rạ cũng đỏ chỉ con cháu gia đình xuất thân cách mạng. “Leng keng.” Chuông cửa bị ấn vang lên, một giọng nam vang vọng từ ngoài cửa truyền vào, “Ngài khỏe, ngài có chuyển phát.” Ôn Ly buông dao trong tay, chạy chậm qua ký nhận. Không có tên người gửi và địa chỉ, cũng không có số điện thoại. Ôn Ly hơi nhăn mày, dè dặt cẩn trọng mở hộp. Trong cái hộp được đóng gói tinh xảo đặt một cái vòng ngọc, bên cạnh còn có một tấm thiệp nhỏ, mặt trên chỉ viết hai chữ – mời đeo. Ôn Ly “….” Chuyện này nhìn thế nào cũng thấy có chút lừa bịp. Nhưng là người một khi bỉ ổi, ngay cả ông trời cũng không giúp được bạn. Sau khi Ôn Ly đeo vòng lên tay, cuối cùng nghe thấy từ trong radio nhẹ nhàng mơ hồ truyền ra một câu ca Mong ước tình yêu tốt đẹp, lại có thể rơi xuống. Sau một hồi ánh sáng trắng trời đất quay cuồng đi qua, lúc Ôn Ly lại mở to mắt, cô đã đứng ở một thế giới hoàn toàn bất đồng. Bốn phía là một không gian phong bế, trước mắt có một mặt ranh giới vô cùng cao to đang phiêu đãng, một thanh âm cảm xúc kim loại đột ngột vang lên bên tai. “Ngài khỏe, hoan nghênh người chơi thứ 097 tiến vào bản trò chơi, hệ thống số 3838 sẽ phục vụ ngài.” Lúc Ôn Ly còn chưa làm rõ tình huống trước mắt, tinh’ một tiếng, thanh âm lạnh băng đó lại truyền tới. “Cảnh tượng trò chơi và bối cảnh đã tự động phân phối, mời xác nhận.” Ôn Ly “…..” “Mời ấn nút xác nhận trước mặt.” Thanh âm máy móc đó lặp lại một lần, tiếp theo một cái nút màu đỏ hiện lên trước mặt Ôn Ly, mặt trên viết hai chữ xác nhận. Ôn Ly “…..” “Thao tác vượt quá thời gian, hệ thống tự động xác nhận.” Âm thanh lạnh như băng đó vừa mới nói xong, cái nút xác nhận liền biến mất, một cái mặt ranh giới mới hiện ra. Ôn Ly cả kinh, cái người ở trên đó không phải là bản thân sao? “Tên nhân vật Ôn Ly; giới tính nữ; tuổi; 17; thân phận nhân vật trưởng nữ của Hộ quốc công Ôn Bình, mẫu thân đã qua đời, có hai bào đệ khác mẫu, có một bào muội khác mẫu; trạng thái nhân vật bị gia tộc bỏ qua, sắp gả cho Ngũ Hoàng tử nghèo túng Vệ Anh. Hình bóng truyền phát xong, mời người chơi nhận nhiệm vụ.” Ôn Ly “…..” “Thao tác vượt quá thời gian, hệ thống tự động xác nhận.” Mặt ranh giới trước mắt lại biến mất, hàng loạt chữ màu đỏ từng cái xuất hiện. “Nhiệm vụ 1 – lên làm Hoàng hậu, sinh ra Hoàng tử; nếu nhiệm vụ thất bại, gạt bỏ; không thể hoàn thành nhiệm vụ trong thời gian quy định, gạt bỏ. Nhiệm vụ 2 – tìm ra năm người chơi ẩn còn lại, cũng gạt bỏ; nếu bất hạnh gạt bỏ nhầm NPC, sẽ nhận đến trừng phạt cực kỳ tàn ác.” Ôn Ly “….” “Bây giờ là thời gian tự do đưa ra câu hỏi, đan xen hệ thống phán đoán người chơi bị câm điếc, tự động nhảy qua khâu đoạn này.” Khóe miệng Ôn Ly rốt cục giật giật, “Ta không phải câm điếc.” Hệ thống im lặng. Ôn Ly tiến lên một bước giải thích “Ta chỉ là không muốn nói chuyện với một cái mộng tưởng hão huyền của ta mà thôi.” “…..” “Mời người chơi tiếp tục bảo trì trầm mặc.” Ôn Ly “…..” “Mời nhấn nút xác nhận bắt đầu trò chơi.” Một cái nút màu đỏ lại bay đến trước mặt Ôn Ly. Ôn Ly mấp máy khóe miệng, “Chúng ta có thể trở lại khâu đoạn trước không?” “Thỉnh cầu thông qua, mời người chơi tự do đưa ra câu hỏi.” “Ách…” Ôn Ly cân nhắc dùng từ, “Nói ngắn lại, hiện giờ ta đang nằm mơ đúng không?” “Người chơi thân yêu, đây là trò chơi đóng vai nhân vật cao cấp ta mới nghiên cứu ra, ngài may mắn được lựa chọn là người chơi trước số 100 giai đoạn Closed beta.” Ôn Ly trầm ngâm một lát, “Xin hỏi rời khỏi trò chơi thế nào?” “….” “Vô cùng có lỗi, vào lúc trước khi nhiệm vụ hoàn thành, ngài vô pháp rời khỏi trò chơi.” “….” Ôn Ly nhớ lại nhiệm vụ vừa rồi hệ thống nói, “Sau khi bị gạt bỏ sẽ như thế nào?” “Không ở trong phạm vi quyền hạn thẩm tra.” Ôn Ly nghẹn một hơi, “Thời gian quy định là bao lâu?” “Trong trò chơi là 3 năm.” “Ngoài ra 5 người chơi khác cũng là nữ sao?” “Đúng vậy, nhiệm vụ của các nàng cũng giống như ngài. Mời căn cứ theo phán đoán của ngài để tìm ra các nàng, gạt bỏ các nàng, thời gian quy định vẫn là 3 năm. Trước khi hết thời hạn, nếu người chơi còn sống vượt quá một người, tất cả người chơi đều sẽ bị gạt bỏ.” Thật… mất trí rồi. Ôn Ly nghĩ nghĩ, lại hỏi “Thế nào mới tính là gạt bỏ các nàng?” “Có hai loại phương thức. Phương thức 1 cho phép đánh chết, ở trong kịch tình giết chết nhân vật. Phương thức 2 tiến vào hình thức chiến đấu, khởi xướng khiêu chiến với người chơi chỉ định, người chơi bị khiêu chiến không thể cự tuyệt, NPC cũng có thể khiêu chiến. Một khi tiến vào hình thức chiến đấu, phải có một bên tử vong mới có thể rời khỏi, xin người chơi thận trọng.” Ôn Ly tiêu hóa một chút, mới nói “Nếu giết nhầm NPC, sẽ bị trừng phạt gì?” “Không ở trong phạm vi quyền hạn thẩm tra.” Được rồi. Ôn Ly lại nghĩ, “Nếu nhân vật không phải chết trong tay ta, xem như ta gạt bỏ à?” “Quy tội gạt bỏ trực tiếp dẫn đến cái chết của nhân vật.” Ý là… Mượn đao giết người không được tính sao? “Xin hỏi người chơi còn có vấn đề gì nữa không?” “Ừ…” Ôn Ly sờ sờ cái mũi, “Ta có thể đổi bối cảnh nhân vật sao? Ví dụ như Thái tử phi gì đó.” Hoàng tử nghèo túng gì đó, nghe ra cách ngôi vị Hoàng đế rất xa a. Theo đó, nàng cách Hậu vị cũng rất xa.” “Bối cảnh nhân vật là tùy cơ phân phối, không thể thay thế. Tiện thể nhắc lại, trạng thái nhân vật hiện tại của ngài là hệ số cách hoàn thành nhiệm vụ vô cùng xa.” Ôn Ly “…..” “Tinh” một tiếng, một bức tranh hiện lên trên mặt ranh giới. “Nhắc nhở hữu nghị – 1 vòng ngọc trên tay trái người chơi là đạo cụ quan trọng, mời bảo quản thích đáng. Chủ chốt của vòng ngọc là trung tâm hệ thống, trong quá trình chơi bản hệ thống sẽ làm bạn với người chơi. Trên vòng ngọc có nguồn điện, tự bản thân hệ thống sẽ nạp điện đúng giờ. Khi hệ thống cắt đứt, hệ thống vô pháp làm việc, người chơi sẽ tự động rơi vào trạng thái hôn mê. Người chơi khác nhau có được đạo cụ khác nhau. 2 Người chơi có thể thông qua đạo cụ để thẩm tra số người chơi còn sống. 3 Người chơi ở trong trò chơi, thể chất nhân vật từ chính thể chất người chơi quyết định. Cuối cùng, mời ấn nút xác nhận bắt đầu trò chơi, chúc ngài chơi vui vẻ.” Nút xác nhận bay lơ lửng trước mặt Ôn Ly, giống như đang kêu gọi, Ôn Ly nuốt một ngụm nước bọt, ấn xuống. “Tinh! Trò chơi chính thức khởi động.” Mắt Ôn Ly vừa hoa lên liền đứng trên một con đường nhỏ ở vùng hoang dã. Nàng nhìn chung quanh một vòng, bốn phía đều là một ít nông trang thấp bé, xa xa đi tới vài thôn dân mặc mộc mạc, còn có một số đầu trâu lắc lư đi phía sau bọn họ. Hoàng hôn phiếm màu cam, làm trong lòng Ôn Ly không hiểu dâng lên một niềm lo lắng mông lung. Đống cỏ bên cạnh đột nhiên khẽ động. Có người. Ôn Ly nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nhấc chân đi tới. Một nam tử sắc mặt tái nhợt dựa lưng vào đống cỏ, đã rơi vào hôn mê. Trên người hắn có rất nhiều vết thương do kiếm, trường bào màu xanh nhạt sớm bị nhiễm màu đỏ, chỉ có cái ngực hơi phập phồng chứng tỏ hắn còn sống. Nhưng đây cũng là một nam nhân vô cùng dễ nhìn, tóc đen mềm mại uốn thẳng đến giữa lưng, mũi cao thẳng, khóe miệng hơi cong, lông mi lay động. Trái tim Ôn Ly không lý do khẽ rung động. [Tinh! Thu hoạch nhân vật nam giới một người. Tên nhân vật Vệ Anh; thân phận nhân vật Ngũ Hoàng tử Khương quốc, vị hôn phu của Ôn Ly; trạng thái nhân vật gần chết. Mời cứu trợ.] Thanh âm lạnh băng của hệ thống gọi về thần chí của Ôn Ly, nàng đột nhiên cảm thấy có chút quẫn bách. Nàng không phải là chưa từng gặp qua nam nhân đẹp mắt, nhưng nhìn một người nam nhân đến thất thần, đây là lần đầu tiên.” Nàng đi đến bên người nam nhân ngồi xổm xuống, cẩn thận nghiên cứu xem khuân vác hắn thế nào mới không làm hắn đau. Nghiên cứu nửa ngày, cuối cùng vẫn lựa chọn cõng hắn trên lưng. Bởi vì ôm công chúa với một người nam nhân mà nói, thật sự là quá khó nhìn. Ôn Ly quay lưng lại, dè dặt cẩn trọng vòng tay Vệ Anh qua cổ mình, hai tay chế trụ đùi Vệ Anh, dùng hết sức lực đứng lên. Không cần hoài nghi khí lực của đại lực sĩ Ôn Ly, phải biết rằng, ở thế giới hiện thực, nàng chính là một nữ đặc công hàng thật giá thật. Nhưng sau khi nhấc chân lên, Vân Hoan lại gặp phải khó khăn. Nàng nên đi đâu đây? Không phải nói hiện giờ nàng là trưởng nữ của Ôn đại nhân sao, làm sao có thể xuất hiện ở nơi này? Nơi này nhìn thế nào cũng thấy là một thâm sơn cùng cốc, cùng đại trạch Ôn gia một chút cũng không cùng một ranh giới. “Tiểu thư, cuối cùng cũng tìm được ngài rồi!” Một nữ hài mặc trang phục nha hoàn chạy tới. Cùng lúc đó, thanh âm hệ thống vang lên bên tai Ôn Ly. [Tên nhân vật Hồng Nhị; thân phận nhân vật nha hoàn bên người Ôn Ly; trạng thái nhân vật cùng Ôn Ly ra ngoài đạp thanh, do cửa thành cấm đi lại ban đêm trước thời gian, dừng lại ngoài thành.] Hồng Nhị thở hổn hển chạy đến trước mặt Ôn Ly, khi nhìn thấy nam nhân người đầy máu ở sau lưng Ôn Ly, sợ hãi kêu ra tiếng “A! Tiểu thư cõng người chết ở trên lưng làm cái gì? Mau buông!” Thấy Hồng Nhị nôn nóng sốt ruột muốn kéo Vệ Anh từ trên lưng mình xuống, Ôn Ly không dấu vết lùi một bước, tránh được móng vuốt của Hồng Nhị, “Hắn còn sống, chúng ta tìm một đại phu cứu hắn.” Hồng Nhị ngẩn người, mới nói “Được, chúng ta về chỗ ở trước, lại nhờ người giúp chúng ta tìm đại phu.” Hồng Nhị dừng một chút, lại nói, “Tiểu thư, vẫn là nô tì đến cõng đi.” “Không cần, em vác không động.” Ôn Ly vân đạm phong khinh cự tuyệt. Hồng Nhị “…..” Trên đường, Hồng Nhị một bên giúp Ôn Ly quạt gió, một bên oán giận Ôn gia Tam tiểu thư Ôn Kỳ, “Tiểu thư, theo nô tì nói, hôm nay việc này tuyệt đối là Tam tiểu thư cố ý hãm hại chúng ta. Em nói đang êm đẹp sao lại hẹn chúng ta ra ngoài đạp thanh, hóa ra là biết hôm nay sẽ cấm đi lại ban đêm trước thời gian, chính mình vụng trộm đi trước, để chúng ta ở lại đây. Ai, tiểu thư ngài nói, nàng ta làm sao mà biết được hôm nay sẽ cấm đi lại ban đêm trước thời gian nhỉ?” Tam tiểu thư? Ôn Ly vừa ở trong lòng đọc tên này một lần, đằng trước đi lại mấy bốn năm hán tử nông gia khỏe mạnh. Thấy Ôn Ly bước đi khó khăn, trên lưng cõng một nam tử bị thương, trong lòng quýnh lên, loại việc nặng thế này sao có thể để thiếu nữ như Ôn đại tiểu thư đến làm đây! Vì thế như ong vỡ tổ đi qua, tranh nhau muốn giúp Ôn tiểu thư cõng người. Ôn Ly vừa thấy tư thế này, hét lớn một tiếng, “Hồng Nhị, ngăn bọn họ!” Hồng Nhị vội vàng dùng chính thân thể mình ngăn cản bọn họ. Sau khi Ôn Ly lần nữa tỏ vẻ bản thân không thành vấn đề, bọn họ mới hậm hực đi mời đại phu giúp nàng. Ôn Ly đi theo Hồng Nhị trở lại nông gia thu lưu bọn họ, phân phó nói “Hồng Nhị, em đi lấy một chậu nước sạch về đây.” “Vâng, tiểu thư.” Hồng Nhị tuân lệnh, nhanh nhẹn ra ngoài lấy nước. Ôn Ly nhẹ tay nhẹ chân đặt Vệ Anh lên giường, xem người nằm hôn mê bất tỉnh trên giường, chân mày Ôn Ly giật giật. Hình như, phải cởi quần áo của hắn trước.
cứu vớt hoàng tử biến đen